违逆 詞語解釋
◎ 违逆
wéi nì
ㄨㄟˊ ㄋㄧˋ
-
違背抗拒,不順從。書證
- 吳侯乃大孝之人,怎敢違逆母言? —— 明·羅貫中《三國演義》
英文 disobey -
對抗違背。書證
- 今遭變異,穀價數倍,憂惶晝夜,不安坐臥,而欲封爵,違逆慈母之拳拳。 —— 漢·劉珍等《東觀漢記·明德馬皇后傳》
英文 defy
违逆 國語辭典
違背、忤逆。
書證
- 而意慮淺短,違逆盛旨。 —— 《三國志.卷五二.吳書.張昭傳》
违逆 翻譯
- 英語
- to disobey, to defy an edict, to violate, to go against, to run counter to
- 德語
- Missachten (S)